trong suốt 2 năm qua, tôi đã loay hoay đi tìm công việc hiệp nhất với bản thân mình. Khó khăn là điều chẳng thể chối cãi, nhưng tôi cũng đã học được rất nhiều điều để trở thành mạnh mẽ.
Tháng này là mốc đánh dấu chính thức 2 năm nghỉ việc toàn thời kì của tôi, một chuyên gia truyền thông suốt 15 năm. Tôi là một bà mẹ độc thân với tài khoản tằn tiện cạn kiệt, các mối quan hệ đang dần đứt gãy.
Tôi cũng đã từng có kinh nghiệm đi xin việc vào năm 2003, trong thời gian đợi công việc mới, tôi đi làm phục vụ bàn để kiếm thêm. Nhưng hiện không còn là năm 2003 nữa, tôi cũng không còn đủ sức để đi làm các công việc dịch vụ vì căn bệnh thoái hóa đĩa đệm, vẹo cột sống. Môi trường săn việc cũng hà khắc hơn rất nhiều.
Tuổi tác là một trong những thách thức kinh khủng đối với hàng ngàn người thất nghiệp và thiếu việc làm giờ. “Nền kinh tế Gig” đang ngày một được chuộng khi các công ty đốn thuê người làm việc bán thời kì hoặc trợ thì, để tránh phải gia tăng nhân viên hoặc phải cung cấp các lợi ích tương trợ.
Trong lúc nào viên chức tạm, tôi từng gặp một người đồng nghiệp thiết kế đồ họa cũng đã làm viên chức lâm thời cho một công ty của Bỉ suốt 5 năm. Cô không bao giờ biết công việc tiếp theo là gì hay nó kéo dài trong bao lâu, và như thế thì nguồn thu nhập cũng không hề ổn định.
Tôi cũng đã từng làm một công việc “freelance toàn thời gian” cho một công ty Pháp. Những công ty lớn như Google đang dùng nhân viên theo cách này: họ đến văn phòng mỗi ngày, làm thuê việc giống như viên chức toàn thời kì nhưng không được nhận những lợi. như bảo hiểm y tế hay kế hoạch nghỉ hưu.
Phía tuyển dụng sẽ có những cách để làm việc với chính quyền để đáp ứng các đề nghị tuyển dụng, người làm thuê sẽ thuộc các cơ quan tạm, không được hưởng nhiều sự bảo vệ hay khuyến khích lợi.. Kiểu công việc này ngày càng phổ thông do người thất nghiệp càng ngày càng nhiều, trong khi người dùng cần lao có nhiều lợi thế mà không cần đầu tư hay cam kết nghĩa vụ dài hạn.
Trong quá trình độ một công việc toàn thời kì thực sự hợp, tôi ưng làm freelance ở bất kỳ chỗ nào có thể. Tôi thích được làm việc tại nhà, trong bộ pijama thân thuộc và ăn bữa trưa nóng hổi tự nấu. Dù không có các đồng nghiệp bên cạnh nhưng tôi trân trọng sự cân bằng giữa công việc và cuộc sống hiện tại hơn. Lúc đó tôi cũng luôn có nghĩ suy tích cực là mình sẽ sớm tìm được công việc như ý thôi, nhưng rồi nhiều tháng trôi qua mà không có gì tiến triển. Và tôi cảm thấy thực sự bối rối.
Đến nay, tôi đã ứng tuyển vào 215 công việc, bao gồm cả công việc toàn thời kì, bán thời gian, hợp đồng và nhất thời, cả ở địa phương và các thị thành khác trên khắp cả nước.
Tôi mở mang hồ sơ của mình ở nhiều kênh tuyển dụng, ứng tuyển cốt vào công việc viết và truyền thông nhưng cũng có những công việc trái chuyên ngành như thông dịch, thư ký văn phòng. Nhưng có những công việc tôi chưa từng làm trong 15 năm qua, cũng có những việc bị đánh giá là đã “quá tuổi” – khi người tuyển dụng muốn các ứng viên trẻ hơn dù kinh nghiệm không bằng.
Việc cứ gửi đơn xin việc và chờ phúc âm đích thực rất mỏi mệt, tôi biết sẽ dễ dàng hơn nếu chỉ gửi 2 hồ sơ/tuần nhưng trợ cấp thất nghiệp của tôi không kéo dài mãi mãi. Tôi biết mình không còn có thể khoan thai được nữa.
Tuy nhiên, cũng may là trong suốt 2 năm đó công việc freelance của tôi khá tốt. Tôi có mạng lưới bạn bè và đối tác, nếu cần nhân sự tương trợ họ sẽ liên quan tôi vào dự án. Họ có nhiều phản hồi tốt về chất lượng công việc của tôi nên tôi cũng cảm thấy tự tín phần nào. Tôi bắt đầu có nghĩ suy rằng, biết đâu mình chẳng cần phải đi tìm công việc toàn thời kì nữa mà hoàn toàn có thể sống với việc làm freelancer này. Chỉ cần ít ăn ngoài, ít mua sắm hơn, cắt giảm phí tổn ở những điều không thực sự cần thiết.
Sau 2 năm quanh quẩn, cuối cùng tôi đã tìm thấy câu giải đáp cho câu hỏi mà tôi đã tự đặt ra cho mình lúc 1 tháng sau khi nghỉ việc: Điều gì sẽ xảy ra nếu không ai thuê mình làm việc toàn thời gian nữa? Mình sẽ sống như nào? Làm sao để vượt qua những khó khăn?. Và câu đáp đó là:
lùng sự giúp đỡ có tổ chức: trước tiên, không có gì hổ ngươi nếu bạn phải cần đến sự viện trợ của những trợ cấp xã hội như thất nghiệp, tình cảnh khó khăn… Chúng sẽ giúp bạn rất nhiều trong lúc khốn khó, căn bản nhất như thực phẩm và các nhu yếu phẩm được giảm giá. Thậm chí còn có tương trợ y tế nếu bạn chịu thương chịu khó tầm.
chừng sự viện trợ về mặt xúc cảm: Nỗi lo và sự găng tay về việc không có việc làm, không có tiền sinh sống thực thụ rất khủng khiếp. Sau một thời gian chìm đắm trong sự đau buồn, tức giận và khủng hoảng, tôi đã phải tự thay đổi bản thân bằng cách học thêm tiếng Tây Ban Nha, dự các lớp học trực tuyến để nâng cao năng lực.
Quan trọng hơn, tôi đi dạo nhiều và gặp gỡ thêm bạn bè để luận bàn, san sẻ. Tôi thực sự rất may mắn khi có những người bạn tốt luôn lắng tai và viện trợ mình, họ thậm chí còn góp tiền mua cho tôi một chú chó để bầu bạn và tặng tôi các thẻ quà tặng, voucher miễn phí có ích.
Thành thật và thực tiễn là rất Quan trọng. Rất nhiều người đang vật lộn với khó khăn nhưng quá hổ ngươi và sĩ diện khi nói về điều đó. Nhưng đừng ôm nó một mình, bạn vẫn còn những người luôn sẵn sàng san sẻ và hỗ trợ để không bị thương tổn về cả thể chất và ý thức.
Điều chỉnh lại trung tâm của bạn: Đây là một bài học lớn và đích thực khó khăn. Sau một năm thất nghiệp tôi nhận ra có thể mình sẽ chẳng bao giờ quay lại công việc toàn thời gian được nữa, và phải bằng lòng sống với những công việc bán thời gian lương thấp hơn nhưng luôn sẵn có.
Tôi cũng bắt đầu bán thanh lý dần một số đồ dùng cá nhân chủ nghĩa không cấp thiết để có thêm một khoản ăn tiêu nhỏ. Hầu hết chúng ta đều có nhiều hơn những gì ta thực thụ cần, và với một tẹo mẹo chụp ảnh, bạn hoàn toàn có thể bán một chiếc áo da mua ở chợ giời giá 5USD với giá mới là 20 USD.
Sự khó khăn trong cuộc sống cũng giúp tôi dòm lại mối quan hệ của mình với tiền nong. Tôi cảm thấy trân trọng hơn những món đồ mình mua, học thêm cách trả giá và đặc biệt là cắt giảm ăn tiêu tối đa cho những thứ đích thực cấp thiết.
Tôi vẫn đi kiếm việc làm nhưng cũng tự nhận ra sự thoải mái của việc làm freelancer khi không phải làm việc trong môi trường độc hại với những người chủ độc đoán, đồng nghiệp moi móc, sự thiên vị và sáo rỗng xung quanh. Làm việc tự do, tôi không biết tài chính tháng tới của mình sẽ như nào nhưng tôi đã bớt lo âu hơn về những điều chưa xảy ra. Tôi biết ở dưới đáy như thế nào, và cách để đương đầu, sinh tồn với chúng.
Nếu bạn cũng đang ở trong cảnh ngộ giống như tôi, hãy tiếp kiến tranh đấu và đừng bỏ cuộc. Tôi không kiên cố tương lai sẽ ra sao nhưng bạn hoàn toàn có thể kiêu hãnh về những điều mình đã làm suốt những năm qua để đương đầu với sự khắc nghiệt của cuộc sống.
* Theo san sẻ của Nina McCollum là sống ở Cleveland, Ohio. Hiện cô là một bà mẹ đơn thân và một nhà văn tự do.
0 nhận xét:
Đăng nhận xét