Thứ Ba, 11 tháng 2, 2020

Đừng đợi một người không thuộc về riêng ta…

Đã bao giờ bạn cảm thấy bế tắc khi chính mình rơi vào câu chuyện tình không có hồi kết, tức thị người mà bạn nguyện ý ở bên lại không cam tâm bằng lòng bạn?

Đơn phương là cảm giác không mấy dễ dàng, nhưng một khi đã trao hết tấm thật tình thì rất khó để buông bỏ, đặc biệt là con gái. Có thể, rõ ràng, lí trí luôn gào thét rằng nếu đấu thì tim sẽ đau, lệ sẽ tuôn nhưng bạn lại không cách nào tìm được một lý do để rời đi.

Đừng đợi một người không thuộc về riêng ta… - 1
Đi qua những ngày tháng cũ, bạn sẽ nhận ra rằng, thỉnh thoảng người ấy xuất hiện chỉ để rời đi… (Ảnh minh họa: Tuyết Nga)

Yêu đơn phương, người ngoài nhìn vào tưởng như mặt hồ lặng yên, nhưng thật ra sâu thẳm trong lòng lại âm ỉ bão tố, sóng gió.

Người ấy cho bạn một tí quan tâm, bạn liền mộng ảo về một cái kết ngọt ngào. Người ấy mỉm cười một chút, bạn liền vẽ nên câu chuyện tình nhiệt liệt.

Thế nhưng, bạn lại không hề biết rằng, mãi mãi cho đến hết cuộc đời người ấy không thuộc về bạn, không dành cho bạn.

Những bi thương của mối tình lên đường từ một phía không phải ai cũng có thể thấu hiểu. Bởi đơn giản rằng, tôi không phải là bạn, và thỉnh thoảng tôi cũng không có trách nhiệm để hiểu cho xúc cảm của bạn. Chỉ những ai từng sang cảm giác ấy mới có thể cảm thông và thấy thương nhiều hơn những mảnh tim hao gầy đến khổ.

Đừng đợi một người không thuộc về riêng ta… - 2
Tôi của ngày bữa nay không còn là tôi ngây dại của ngày xưa ấy nữa rồi… (Ảnh minh họa: Tuyết Nga)

Vốn dĩ trên đời này không ai có thể cân đo đong đếm tình cảm của người này dành cho người kia, cũng không ai biết được những tổn thương mà đối phương phải chịu đựng. Bạn chỉ nhìn thấy những người mà họ cho bạn thấy, mãi mãi không chạm được vào “vùng trời bí mật” mà họ cố che giấu.

Tôi từng thích một người và cho đến bây chừ tôi vẫn không tìm được nguyên do vì sao lại vì người ấy mà bền chí và tình thực đến như vậy.

cố nhiên, tôi hay bất cứ ai cũng đều mong muốn được ở bên cạnh người mình yêu, nhưng thỉnh thoảng thế cục lại không hề ưu ái cho những hoài niệm của con người. Và rút cục thì, chúng ta chẳng thể làm gì ngoài việc học cách hài lòng điều đó.

tình ái cũng giống như một bài toán đầu tư, kết quả nhận về có thể thành công hoặc thua lỗ. Mà cái giá phải trả thường là nước mắt, những vết thương mãi không liền sẹo.

Thoảng hoặc nghĩ lại, tôi không hối tiếc những gì đã sang trọng, bởi dẫu sao đó cũng là một đoạn đời tôi luôn trân quý. Những cảm xúc thuở thiếu thời dù phong thanh, ngô nghê nhưng lại luôn là xúc cảm chân thật nhất.

Mãi cho đến sau này tôi cũng không thể tìm được một người khiến tôi dành trao những rung động đẹp đẽ như người ấy.

Nếu có phép màu quay ngược thời kì trở lại, có thể tôi vẫn sẽ dành cho chàng trai năm ấy những tình cảm tình thật. Nhưng có nhẽ tôi nên bước tiếp con đường của riêng mình và để kí vãng ngủ yên trong ngăn kéo thẳm sâu nơi lồng ngực trái…

Thi Thi

0 nhận xét:

Đăng nhận xét